Sống và gắn bó phần lớn cuộc đời với sự nghiệp “trồng người” cao cả, bên cạnh việc thực hiện tốt nhiệm vụ giúp học trò tìm kiếm tri thức, ở huyện miền núi Hướng Hóa (Quảng Trị) có những người thầy đang từng ngày lặng lẽ thắp lên hy vọng cho những gia cảnh nghèo qua công tác thiện nguyện.

*Hết lòng vì học sinh vùng khó

Đã 15 năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục, trong những năm qua thầy Nguyễn Chơn Cảm (sinh năm 1986), giáo viên dạy môn Vật lý, Trường Trung học phổ thông Vĩnh Định (huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị) đã giúp đỡ rất nhiều học sinh vùng khó. Năm 2008, tốt nghiệp ngành Sư phạm Vật lý, ra trường, thầy về nhận công tác giảng dạy tại Trung học phổ thông A Túc, huyện miền núi Hướng Hóa. Nơi đây, chủ yếu học sinh là đồng bào dân tộc thiểu số Vân Kiều, Pa Cô, đời sống gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn.

Đến năm 2011, khi chuyển về công tác tại trường Trung học phổ thông trường Vĩnh Định, thầy Nguyễn Chơn Cảm đảm nhận Bí thư Đoàn Thanh niên của trường. Với tư cách Bí thư đoàn trường và cá nhân, trung bình mỗi năm thầy đều đứng ra tổ chức hoặc phối hợp với các nhà hảo tâm thực hiện các hoạt động thiện nguyện như: tặng quà cho trẻ em nghèo miền núi, hỗ trợ khẩn cấp, trao học bổng cho các học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn có nguy cơ bỏ học…

Gieo niem tin, uoc mo cho hoc tro ngheo hinh anh 1Thầy Nguyễn Chơn Cảm trao quà cho gia đình em Hồ Thị Loàn ở Hướng Hóa khi nhà em bị hỏa hoạn cháy trụi. Ảnh: laodongcongdoan.vn

Đến bây giờ thầy Cảm còn nhớ mãi trường hợp của em Hồ Thị Loàn, dân tộc Pa Cô (lớp 10A3), trường Trung học phổ thông dân tộc nội trú tỉnh Quảng Trị. Trong năm 2022, ngôi nhà của gia đình em bị hỏa hoạn, tất cả tài sản, vật dụng, áo quần, sách vở thiêu rụi theo ngọn lửa khiến 3 anh, chị em có nguy cơ phải bỏ học. Biết được thông tin của gia đình em Loàn qua mạng xã hội, thầy Cảm đã lấy tư cách cá nhân vận động kêu gọi, quyên góp để hỗ trợ gia đình em 10 triệu đồng. Số tiền này góp phần giúp đỡ gia đình em Loàn vượt qua khó khăn trước mắt, khôi phục cuộc sống, để 3 chị em tiếp tục đến trường đi học.

Chia sẻ với phóng viên, thầy Cảm cho hay, từng công tác ở địa bàn miền núi, chứng kiến nhiều học sinh vì gia đình khó khăn mà bỏ học, những điều đó đã thôi thúc thầy hành động. “Từ những món quà nhỏ mà tôi quyên góp được, trao gửi tận tay đến các em, tôi muốn nhắn gửi với các em rằng, khó khăn và thử thách sẽ giúp ta ngày càng mạnh mẽ hơn, thầy cô và mọi người luôn ở bên…”, thầy Cảm nói.

Vào năm 2020, khi Quảng Trị diễn ra liên tiếp các trận lũ lụt lịch sử khiến địa phương chịu nhiều thiệt hại về người và của, với mong muốn chung tay xoa dịu nỗi đau và mất mát của người dân, thầy Cảm cũng đã kêu gọi, hỗ trợ hàng trăm suất quà với tổng trị giá trên 200 triệu đồng như: áo quần, sách vở, mì tôm, đồ dùng học tập, gạo, tiền mặt… Trên chiếc ghe nhỏ chở đầy yêu thương, thầy đã mang từng món quà thiết thực đến với gia đình các học sinh ở vùng rốn lũ các xã Hải Ba, Hải Xuân, Hải Định của trường Trung học phổ thông trường Vĩnh Định. Đối với những học trò nghèo vùng khó, những suất học bổng, phần quà nhỏ của thầy Cảm đã thắp lên hi vọng, tiếp thêm sức mạnh để các em vượt qua khó khăn trước mắt, không ngừng nỗ lực vì tương lai phía trước; để các em cảm thấy mình không cô đơn, luôn có người giang tay dìu dắt, quan tâm và giúp đỡ.

Gieo niem tin, uoc mo cho hoc tro ngheo hinh anh 2Thầy Nguyễn Chơn Cảm trao quà tết trung thu cho trẻ em huyện Đakrông: Ảnh: laodongcongdoan.vn

Thầy Dương Mạnh Hùng, Hiệu trưởng trường Trung học phổ thông Vĩnh Định cho biết: Trong những năm qua, thầy Cảm là một người hết lòng vì sự nghiệp giáo dục, đi đầu trong việc chăm lo, hỗ trợ, giúp đỡ học sinh khó khăn của trường cũng như thường xuyên kêu gọi, quyên góp tổ chức chăm lo học sinh vùng khó. Không quản ngại khó khăn, vất vả, các hoạt động thiện nguyện được thầy tổ chức thường xuyên hằng năm với nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực. Qua đó, góp phần giúp đỡ nhiều học sinh có hoàn cảnh khó khăn thoát khỏi nguy cơ bỏ học. Thầy Cảm cũng là một tấm gương sáng trong phong trào hiến máu tình nguyện khi đã 27 lần trực tiếp tham gia…

*Những món quà yêu thương của “Ông giáo Cời”

“Ông giáo Cời” là biệt danh thân thương mà học sinh miền núi Hướng Hóa yêu thương đặt riêng cho thầy Nguyễn Ngọc Hiển, chuyên viên phòng Giáo dục huyện Hướng Hóa (tỉnh Quảng Trị). Suốt 34 năm gắn bó với ngành giáo dục, trong đó có 4 năm cầm phấn đứng trên bục giảng, 30 năm làm chuyên viên Phòng Giáo dục, thầy đã có mặt tại tất cả những điểm trường xa xôi, khó khăn nhất của huyện Hướng Hóa. Thấu hiểu và chia sẻ với những khó khăn, thiếu thốn của các em, trong suốt những năm qua thầy đã kêu gọi, vận động, đứng ra tổ chức nhiều hoạt động hỗ trợ học sinh đồng bào vùng miền núi, biên giới khó khăn.

Năm 2018, thầy kết nối để Đoàn Thanh niên Thông tấn xã Việt Nam và Tỉnh Đoàn Quảng Trị trao tặng Tủ sách Đinh Hữu Dư cho điểm trường Toa Roa, Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học và Trung học cơ sở Hướng Lộc. Đây là điểm trường khó khăn bậc nhất của huyện lúc bấy giờ. Trải qua con đường gập ghềnh, đi bộ hàng kilômét, bùn lầy ngập sâu, giữa núi non hiểm trở, không ngại khó, ngại khổ thầy Hiển nhiệt tình hỗ trợ đoàn vận chuyển trang thiết bị tới nơi. Làm việc với thầy Hiển, mới thấy được tấm lòng cao cả, sự nhiệt huyết tận tâm quý báu. Không quản ngại vất vả để các em học sinh của trường có thêm điều kiện đến trường, thầy đã chuẩn bị chu đáo mọi công tác chuẩn bị, phối hợp với đoàn. Niềm vui và hạnh phúc dường như rực sáng trong mắt thầy khi thấy niềm vui và nụ cười của các thầy cô giáo, học sinh của trường khi nhận tủ sách, đồ dùng học tập, áo ấm, sách vở mới.

Gieo niem tin, uoc mo cho hoc tro ngheo hinh anh 3Thầy Hiển (ngoài cùng, bên phải) trao quà cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn – Ảnh: baoquangtri.vn

Suốt nhiều năm qua, thầy Hiển được biết đến như một địa chỉ kết nối đáng tin cậy của các mạnh thường quân, đơn vị, tổ chức để tổ chức các hoạt động thiện nguyện tại các trường học ở huyện miền núi Hướng Hóa.

Thầy Hiển cho biết: Đã trải qua những ngày đói khát, gập ghềnh con đường đến trường nên tôi hiểu hết những khó khăn mà các em đang phải gánh chịu. Công tác trong ngành giáo dục hơn nửa cuộc đời, từng điểm trường của huyện tôi cũng đã đi hết nên hơn ai hết, tôi hiểu rõ những khó khăn, vất vả của giáo viên và học sinh vùng sâu vùng xa. Với mong muốn không để học sinh nào phải nghỉ học giữa chừng vì thiếu thốn, tôi đã vận động, kêu gọi các mạnh thường quân, đơn vị, tổ chức hỗ trợ các em. Niềm vui và hạnh phúc lớn nhất của tôi là lúc các em nhận được những món quà đầy yêu thương…

34 năm không phải là dài nhưng không phải là ngắn đối với cuộc đời một con người. Trong suốt hành trình dài đằng đẵng ấy, bàn chân âm thầm của thầy Hiển vẫn có mặt ở khắp nơi để kịp thời kết nối yêu thương, kêu gọi, hỗ trợ kịp thời những hoàn cảnh học sinh không may thoát khỏi nguy cơ bỏ học. Thầy có mặt để trao gửi yêu thương từ những món quà nhỏ: đó có thể là chiếc áo ấm trong mùa Đông trong tiết trời giá lạnh; là chiếc cặp, quyển sách, cuốn vở mới trong dịp đầu năm học; là chiếc giường xếp cho các em học sinh mầm non ngủ giữa buổi trưa… Tất cả những món quà ấy được gói gém trọn vẹn tình yêu thương của thầy Hiển gửi trao.

Bà Nguyễn Thị Thanh Nga, Trưởng Phòng Giáo dục huyện Hướng Hóa cho biết: Công tác trong đơn vị đã lâu năm, thầy Hiển là một người rất tâm huyết đối với sự nghiệp giáo dục của địa phương. Trong những năm qua, thầy luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Đặc biệt, thầy Hiển đã đứng ra kêu gọi, kết nối tổ chức nhiều hoạt động trao tặng học bổng, quà cho nhiều học sinh có hoàn cảnh khó khăn cũng như hỗ trợ sửa chữa các phòng học, đào giếng khoan, trao tặng tủ sách, đồ dùng giảng dạy… cho các trường. Thầy là tấm gương sáng để anh em trong đơn vị học tập noi theo.

Những người thầy giáo đang lặng lẽ hiến dâng cả cuộc đời mình vì sự nghiệp giáo dục của đất nước. Họ âm thầm, bình lặng “gieo” hạt giống yêu thương, tiếp sức niềm tin, thắp sáng ước mơ của những học trò nghèo vùng khó, giúp các em ngày càng mạnh mẽ, trưởng thành hơn.

Thanh Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

sex

789bet

jun88

jun88

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex